Bữa trưa của Mạc Du Tâm chỉ đơn giản, quay về phòng ký túc nghỉ ngơi một chút, buổi chiều mọi người trong phòng còn phải đi học thật sớm, dù sao cũng không ai muốn bị rớt tín chỉ.
Mọc Du Tâm vừa vào lớp quét mắt một vòng, thì thấy nhóm phòng ký túc Tô Ngữ Băng cũng tới, hai mắt liền sáng lên, liền nói với bạn cùng phòng: "tui đến tìm Ngữ Băng đây, nếu chút nữa có gọi tui thì tui còn hỏi Ngữ Băng được một chút."
Mấy người Giang Thiển gật đầu, tìm một chỗ cách xa bảng ngồi xuống.
Mạc Du Tâm mỉm cười tìm Tô Ngữ Băng, hôm nau thấy Tô Ngữ Băng ngồi ngoài cùng phía đầu, hiển nhiên không chừa chỗ cho cô, Mạc Du Tâm làm như không nhìn thấy cười nói: "Ngữ Băng, mình ngồi cùng bạn được không? lỡ như giảng viên có hỏi, mình có thể nhờ bạn giúp một chút."
Tô Ngữ Băng liếc Mạc Du Tâm, lãnh đạm nói: "Không phải lúc sáng tôi giảng đến trưa cho cô rồi sao?"
"Mình chị sợ lỡ như thôi, Ngữ Băng, không thể ngồi cùng nhau sao? mình muốn khóc quá." Mạc Du Tâm nói còn thêm cái bĩu môi.
Tô Ngữ Băng liền thấy ớn lạnh, nhớ đến Mạc Du Tâm ngày đó khóc "hu hu hu", nàng cũng không muốn Mạc Du Tâm nhìn mình ở trước mặt nhiều người khóc hu hu hu như vậy, vội ngăn lại nói: "đừng khóc, được rồi được rồi, tôi đồng ý, chúng ta ngồi hàng sau đi."
"Ừ, mình biết Ngữ Băng nhất định sẽ giúp mình." Mạc Du Tâm lại mỉm cười thân thành, Tô Ngữ Băng tức giận cũng không biết nói cái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-tra-a-vuon-truong-trong-sach/2763065/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.