“Không cần, ngày mai hãy nói.”
Nghĩ lại cũng chỉ là một đêm, Tiết Ninh không phản đối, tự mình đi tắm.
Tần Giang Nguyệt ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, yên lặng chờ cô ra.
Tình cờ nhìn vào gương thấy chiều cao và ngoại hình của mình, thật lạ, tại sao không phải là dáng vẻ người lớn mà lại là thân hình đứa trẻ này.
Nhưng cũng tốt. Nếu là dáng vẻ người lớn, Tiết Ninh không thể quản hắn, có thể còn coi hắn là kẻ biến thái mà cô nói.
Cửa phòng tắm mở, Tiết Ninh mặc váy ngủ, tóc ướt đi ra.
Tần Giang Nguyệt nhíu mày ngay lập tức.
Dường như hắn hiểu tại sao lúc đầu gặp Tiết Ninh, cô luôn không quan tâm đến cách ăn mặc của mình.
Thực ra thế giới mà cô sống, ăn mặc mỏng manh như vậy, tóc ướt trước mặt người ngoài cũng không có gì sai.
Tần Giang Nguyệt kiềm chế rất lâu mới nuốt lời định nói vào bụng.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nhưng Tiết Ninh đã thấy hắn muốn nói.
“Sao vậy?”
Cô vừa lau tóc dài vừa hỏi hắn.
Tần Giang Nguyệt nhìn cô, biết rằng sau một thời gian cô sẽ rời khỏi đây để đến thế giới của hắn.
Cô chưa bao giờ nói chi tiết về cách mình đến đó nhưng Tần Giang Nguyệt có thể đoán được phần nào.
Xuyên qua thời gian, loạn nhập thế giới, không ngoài mấy cách.
Hoặc như hắn tu luyện sai lầm, hoặc là lúc sinh tử vượt thời gian.
Lúc sinh tử...
Nghĩ đến việc Tiết Ninh nhiều lần nói mình bốc đồng, khi hắn nhắc đến hai chữ này cũng rất tức giận, quan tâm, hắn biết cơ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thanh-vi-hon-the-chua-cuoi-cua-nam-phu/2727934/chuong-287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.