Mộ Thiên Vẫn đi đến trước két bảo hiểm kế bên kệ sách, nhập mật mã vào, chọn ra một cây súng lục trong đó, lại lên một băng đạn. Cô xoay khẩu súng, nhìn ánh sáng phản xạ lạnh lẽo cũa khẩu súng. Cô cười lạnh lùng,kẻ dám phản bội ta, chỉ có con đường chết !
Không biết tại sao trong lòng lại có một âm thanh thốt lên : “Mộ Thiên Vẫn, đừng nghĩ trên đời này chỉ có cô là chúa tể, rồi sẽ có một người sẽ giết chết cô ! Chỉ trách tôi lúc trước có mắt như mù, ở bên cạnh một kẻ tâm địa độc ác như cô !”
Lăng Sở anh thật sự hận em đến vậy sao ? Việc trong bang hội, không ai nói rõ được, ngươi mềm lòng, chỉ có thể bị người khác giết ! Tình cảm giữa chúng ta, từ giây phút đó đã xa rồi. Nhưng anh có biết, anh đối với em quan trọng đến thế nào không. Anh gạt bỏ tình cảm của chúng ta như vậy, anh không đau lòng sao ?
Giống như có một bàn tay vô hình, bóp chặt lấy lục phủ ngũ tạng của cô. Rốt cuộc có bao nhiêu đau lòng ? Mô Thiên Vẫn nắm chặt khẩu súng.
Đã đến 6h rưỡi. Quản gia khởi động chiếc Cadillac màu đen của cô. Cô cho xe chạy như bay đến địa điểm tập hợp. Lúc đến nơi, người đến rất đông. Tô Cách đứng ở phía trước chờ cô đến. Cô tắt đèn xuống xe, nhìn Tô Cách nở nụ cười, giao chìa khóa cho một tên lâu la, để hắn chạy xe đi.
“Tôi đã triệu tập người, thứ đó cũng đã mang đến, Mã Lục
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thoi-khong-tu-la-chi-nu/1166794/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.