Editor: Tĩnh
Vừa mới rời đi Lưỡng Giới Thành chưa được bao lâu, thì đã liên tiếp gặp được đạo tặc đoàn, kên kên, kẻ điên, nên Sở Diệp lo lắng trên đường còn có nguy hiểm, nên hành trình còn lại bọn họ đã đi vô cùng cẩn thận.
Ngoài dự đoán, từ sau khi gặp phải lão già điên kia, thì đường xá lại thông thuận hơn rất nhiều, một đường qua đi, cũng không có gặp được chuyện gì nguy hiểm.
Ba ngày sau, thương thế của Tuyết Bảo cũng đã khang phục, thân thể của Tuyết Bảo đã hoạt động lại bình thường, nên tốc độ di chuyển của bọn họ đã nhanh hơn.
Qua hơn nửa tháng, Sở Diệp và Lâm Sơ Văn rốt cuộc cũng đến được một đại thành, đại thành tên là Mặc Thành, đó là một thành trì thuộc Vân Châu.
“Cái thành trì này không tồi, chúng ta cũng nên đem một ít đồ vật bán đi.” Sở Diệp nói.
Lâm Sơ Văn gật đầu, nói: “Hảo.”
Sở Diệp nhìn cửa hàng hai bên đường, tính toán xem trên người có thứ gì có thể bán không.
Tử La Tông đã bị diệt cũng đã được mấy năm, mà năm đó Sở Diệp và Lâm Sơ Văn ở Tử La Tông đã đạt được không ít thứ tốt, sau đó lại gặp thêm Dương Chân cùng mấy người Lý gia huyết đua, nhờ đó mà có được thêm không ít thứ.
Năm đó tiếng gió quá lớn, mà hai người thực lực lại quá thấp, rất nhiều đồ vật Sở Diệp cũng chưa dám bán ra, sau đó vẫn luôn nghe đồn, những người có được đồ từ Tử La Tông đều sẽ gặp chuyện, nên Sở Diệp lại không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thu-chi-nghich-sua-nhan-sinh/1101405/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.