Editor: Tĩnh
Lâm Sơ Văn đi thu thập vật tư tốn hết bảy ngày, sau đó mới quay về Long Nhai Thôn.
Lâm Sơ Văn sau khi ra ngoài thì đã đem tất cả đồng vàng để mua linh cốc, linh thảo và một số thứ cần thiết khác.
Một khi nạn châu chấu bùng nổ toàn diện, đem mấy thứ trong tay bán ra ngoài, thì bọn họ có thể kiếm gấp đôi.
Kể từ đó, Tiểu Ngân cùng Tuyết Bảo muốn tu luyện đến cảnh giới Hồn Sư thì cũng sẽ không thiếu đồng vàng.
“Tình huống thế nào?” Lâm Sơ Văn hỏi.
Sở Diệp nhàn nhạt nói: “Trong thôn châu chấu không nhiều cũng không ít, bất quá vẫn còn trong tầm kiểm soát, thôn trưởng trước đó cũng đã thông báo cho thôn dân về nạn châu chấu nhưng thôn dân giống như không qua tin tưởng.”
Thật ra thôn trưởng đã nhắc nhở cho thôn dân mấy lần rồi nhưng họ lại không muốn tin với lại dù xảy ra nạn châu chấu thì thôn dân trong thôn cũng chẩn làm được gì.
Lâm Sơ Văn nhấp môi, nói: “Ta từng đi qua một phủ thành lớn, ngày đầu tiên khi ta đến đó, giá của linh thảo, linh cốc cũng không có biến động gì, nhưng từ ngày thứ ba thì bắt đầu, do trong thành có lời đồn nạn châu chấu sẽ tới, mấy thương gia ở đó liền bắt đầu điều chỉnh giá.”
Sở Diệp gật đầu, nói: “Đây chỉ mới là bắt đầu thôi khi nạn châu chấu tới thì mọi thứ càng khó kiểm soát hơn.”
Lần nạn châu chấu này sau lưng có người dự mưu đã lâu, hắn cũng vô pháp mà tránh cho, việc hắn có thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-thu-chi-nghich-sua-nhan-sinh/1101548/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.