Tiểu nhi tử của tỷ phu đã đủ trăm ngày, Tạ Uẩn cùng Cảnh Nhiên cùng đến ăn mừng, hài tử thì để ở nhà cho Đỗ Thần và Lý Kỳ trông coi.
Tiểu gia hỏa đầy bảy tháng đã biết ngồi biết bò, tuy vẫn thích dính hai người, nhưng Tạ Thù không còn bài xích người quen thuộc nữa.
Về phần Tạ Bác, bé là một đứa nhỏ hướng ngoại, thấy ai cũng cười, ai ôm cũng không phản kháng, Tạ Uẩn có đôi khi rất lo lắng, có khi nào nhi tử nhà mình sẽ bị người bắt cóc hay không.
Cảnh Nhiên cũng có chút lo lắng, nhưng mà sau khi ngẫm lại, Tạ Bác là nhi tử chứ không phải song nhi, trong lòng cũng không còn để ý nữa. Nếu song nhi mà như vậy, thì mới đúng là đau đầu.
Đi đến nhà tỷ phu, trước cửa Tư phủ vô cùng thanh lãnh, Tạ Uẩn có chút ngoài ý muốn, từ tháng trước sau khi nhị ca phu đi gặp đoàn trưởng về, động tĩnh của dong binh đoàn Phi Lang cũng yên tĩnh bớt, không còn nơi nơi chốn chốn nhắm vào tỷ phu nữa. Nhưng vì sao bây giờ trong nhà tỷ phu vẫn không có khách khứa đến ăn mừng, phải biết rằng, lễ trăm ngày của hài tử chính là một ngày vô cùng quan trọng.
Tư Dật tươi cười đi ra nghênh đón, nói: " Thất đệ và đệ phu tới rồi, mau vào phòng ngồi đi, dược tề lần trước đệ đưa rất hiệu nghiệm, thân thể của nhị ca phu đã khỏi hẳn, còn đang nói phải cảm ơn đệ kìa. Có điều, tiểu tử đệ đúng là không đạo nghĩa, vừa đi một cái là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/xuyen-viet-chi-boi-thuc-su/2313659/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.