Trong chớp mắt, ba ngày thời gian đã trôi qua, đám người Mộ Chỉ Ly bọn người cũng càng ngày càng tới gần trung tâm sơn mạch.
“Đỉnh núi phía trước chính là núi Quyết Thắng rồi.” Tô Dự chỉ vào ngọn núi có thể nhìn thấy mơ hồ phía trước, trên mặt lộ ra một ít vui mừng, thời gian ba ngày này bọn hắn vẫn đều đi trên đường nhỏ hướng phía trung tâm, dọc theo đường đi còn gặp không ít người, chỉ có vài lần gây cho họ phiền toái khó giải quyết, bất quá sau khi bọn hắn đồng loạt ra tay cũng đều hoàn toàn giải quyết hết.
Trên người bọn họ thẻ bài thân phận đang dần dần nhiều lên, tuy để đi vào nhóm mười người đứng đầu còn cần nhiều thẻ thân phận, nhưng áng chừng bọn họ được như vậy cũng không tồi, chờ lúc đến bên cạnh chân núi Quyết Thắng, sợ là cuộc chiến sẽ rất kịch liệt.
Nghe Tô Dự nói, Mộ Chỉ Ly cũng ngẩng đầu nhìn về phương hướng hắn đang chỉ, bên trong tầng tầng mây mù, một đỉnh núi cao vút trong mây, dáng đứng sừng sững, tại đây giữa bao nhiêu ngọn núi chung quanh, nó rất dễ làm người khác chú ý, giống như đế vương nhìn bao quát lấy dãy núi, làm cho người ta cảm thấy kính nể mà dậy lên lòng tôn kính.
Nếu có thể nhìn thấy núi Quyết Thắng, kia cũng chứng minh khoảng cách của bọn họ đến đích không còn xa, trên mặt mọi người đều lộ ra chút vui mừng.
“Chúng ta mau chút xuất phát đi, thời gian bảy ngày cũng sắp đến rồi, chúng ta phải nhanh lên, nếu có gì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/y-thu-che-thien/186589/quyen-2-chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.