Tâm thần Trịnh Nguyên khẽ động, biến hóa ra một đường cầu vồng hướng Chỉ Ly bắn tới. Chẳng qua, tốc độ hơi chậm một chút, mà trong một thời gian ngắn, Mộ Chỉ Ly đã giải quyết ba đối thủ, khiến cho áp lực trên người của hai người Mộ Vũ Hoài giảm đi nhiều.
Nhìn thấy màn này, sắc mặt mọi người càng thêm vẻ kinh hãi. Mặc dù, thực lực của Mộ Chỉ Ly so với ba người kia là cao hơn một ít, nhưng cho dù vậy, thì cũng là người bình thường, nàng không cách nào chỉ trong thời gian nháy mắt Lyền giải quyết hết bọn họ được.
Cảm giác động tác như nước chảy mây trôi không cách gì cản trở, sức mạnh kia ba người bọn họ tuyết đối không có cách nào chống lại được, nên trong nháy mắt đã mất đi năng lực chiến đấu.
“Đối thủ của ngươi là ta.” Trịnh Nguyên sắc mặt xanh mét, âm trầm nói ra lời này.
Bởi vì động tĩnh bên này của bọn họ huyên náo khá lớn, cho nên không ít người chạy tới xem náo nhiệt. Tình hình chiến đấu như vậy, bọn hắn bất quá là đến tham gia náo nhiệt mà thôi chứ không có ý tham chiến.
Đại đa số mọi người là bị người của Ngải Mỹ thành cướp đi thẻ bài thân phận, nên đều rất có hứng thú khi nhìn thấy một màn này, nếu như những người La Thiên thành thua mà nói…, đội ngũ của bọn họ chắc chắn sẽ có lợi hơn mấy phần, cảm giác mất mác cũng bị làm nhạt đi mấy phần còn có thêm một tia an ủi, nếu như người của Ngải Mỹ thành thua lời
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/y-thu-che-thien/186601/quyen-2-chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.