Khóe mắt của Mộ Chỉ Ly khẽ nâng lên, nhìn về phía Hàn Như Liệt ở bên cạnh, trong con ngươi màu đen tràn đầy sự bình tĩnh, khẽ cười nói: “Xem ra chúng ta ở lại một hồi sẽ xem được màn trình diễn tiết mục cưỡng đoạt a.”
Nghe vậy, khóe môi Hàn Như Liệt rẽ nên một đường cong tà mị, “Người hiểu ta không có ai qua được Ly Nhi, nếu như hắn ta có tiền như vậy, vậy thì để cho hắn mua đi, chúng ta đỡ lãng phí số tiền này.”
Mộ Dật Thần lặng lẽ giơ ngón tay cái lên, nói: “Một hồi nữa cho ta một người, Trưởng lão và đệ tử của Lương gia đều cùng một cái đức hạnh, nhìn thật khó chịu.”
Sau một tiếng gõ xuống xác định của lão giả áo đen, hộp sắt kia chính thức bị Lương Lịch Nhậm lấy được, lời nói chúc mừng của lão giả áo đen rơi vào trong tai Lương Lịch Nhậm rất khó nghe, nhưng trên khuôn mặt vẫn phải giả bộ đắc ý, quả thực khó chịu cực kỳ.
Mọi người hơi cảm khái một phen, sau đó rời tầm mắt đi, dù sao những bảo bối này so với lão già Lương Lịch Nhậm còn có sức hấp dẫn hơn nhiều
Vật phẩm bán đấu giá lần này không thể nói là không phong phú, sau khi liên tiếp chụp xuống mấy món bảo bối, lúc này mới đến lượt món dược liệu mà Mộ Chỉ Ly chờ đợi đã lâu, lúc thất thải mễ lan xuất hiện, sâu trong đáy mắt của Mộ Chỉ Ly lặng lẽ hiện lên một tia sáng kỳ dị.
“Vật bán đấu giá kế tiếp chính mà một bụi thất thải
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/y-thu-che-thien/2111302/quyen-5-chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.