Về sau, Hiên Viên Dật cũng lên tiếng nói:
“Bọn hắn đến rồi”.
Sau khi bước vào Cực Thành Cảnh bất luận là thực lực hay linh thức đều tăng trưởng không ít, khi bốn người khác không phát hiện thì hắn đã cảm giác được bọn hắn đến trước rồi. Đối với lời nói của mấy người Hiên Viên Dật đương nhiên không có hoài nghi.
“Không nghĩ tới bọn hắn thiếu kiên nhẫn như vậy, có lẽ ở ngoài thành đợi không ít thời gian a”.
Nguyễn Ngọc Hành khóe miệng kéo ra vẻ tươi cười, nhưng trong mắt lại tràn ngập tia hung ác.
Dường như bọn hắn xem họ dễ bắt nạt như vậy, bất luận là đám người Hoàng Húc Lỗi hay đám người đang ở cửa ra vào, những người này đều muốn vào lấy đồ vật nhưng lại không xem thực lực của bọn họ như thế nào?
“Đến rồi cũng tốt, dù sao ta cũng không thích phải chịu uất ức, muốn chính diện đọ sức một lần, để cho bọn hắn biết rõ chúng ta cũng không phải dễ trêu trọc”.
Cao Chính Thanh vỗ bàn nói, bản thân hắn chính là một người tục tằng, cho nên luôn dùng nắm đấm để giải quyết hết thảy vấn đề.
Mộ Chỉ Ly rót một chén trà cho Cao Chính Thanh, nói:
“Đừng nóng vội, hiện tại chúng ta ngồi ở chỗ này chờ a”.
Nói xong, chính mình cũng khoan thai uống trà, bộ dáng nhàn nhã tuyệt không để ý phiền toái đang tìm tới tận cửa.
Một hồi tiếng bước chân truyền đến, đối phương căn bản là không có ý định che dấu cho nên bước chân cũng không có giảm nhẹ.
“Oanh”
Một tiếng vang thật lớn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/y-thu-che-thien/2112176/quyen-2-chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.