Tiếng nước Lục Mậu tắm rửa dừng lại, tiếp đó là tiếng xột xoạt mặc quần áo, nghe thấy tiếng chân hắn bước ra, Ngô Cẩm Họa lập tức chui vào trong chăn gấm thêu uyên ương chỉ vàng đỏ tươi mà tránh.
Hắn cười khẽ một tiếng, bước lên giường, nằm bên cạnh nàng.
Hơi thở của Ngô Cẩm Họa đang trốn trong chăn ngừng lại đột ngột, tim suýt chút nữa lỡ mất một nhịp.
Hắn cũng đắp chăn uyên ương lên, nhưng nằm im lặng, không phát ra một tiếng động nào. Trong phòng yên tĩnh không tiếng động, chỉ có tiếng nến hỷ long phượng bật tim đèn “bốc” nhỏ nhẹ.
Ngô Cẩm Họa tránh trong chăn khẽ nhíu mày, hai tay nắm chặt chăn, chầm chậm hé lộ đôi mắt trong như nước, tò mò thăm dò sang bên cạnh, nhưng lập tức bị đôi mắt ẩn chứa sắc thâm thúy kia tóm gọn.
Hắn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nàng đang nắm chăn, kéo nàng đến trước người hắn mà nằm sấp, bàn tay to lớn dày dặn khẽ v**t v* lưng nàng, rồi ch*m r** v**t v* tấm xương bướm của nàng, ánh mắt hắn nhìn nàng sâu thẳm nóng bỏng như lửa đốt: “Diệu Diệu…”.
Cơ thể nhỏ nhắn tinh xảo của nàng khẽ run rẩy, tiếng th* d*c căng thẳng, xấu hổ truyền vào tai hắn. Hắn giơ tay lật người nàng lại, áp lên trên, nhìn thẳng nàng từ trên xuống, v**t v* má nàng trắng trẻo, trong mắt chảy xuôi vô tận dịu dàng, hắn khẽ nói: “Đừng sợ, phu quân ở đây.”
Hắn cắn mở cúc áo trước ngực nàng, lộ ra yếm cành liên lí màu hồng nhạt…
Uyên ương ngủ dưới màn lụa đỏ, một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/y-xuan-chang-muon-huyen-cuu-chu/2999048/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.