Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ yên lặng nhìn nhau, xe ngựa lắc lư nghiêng ngả, xung quanh chỉ có tiếng bánh xe lăn đều.
Diệp Mẫn Vi nghiêng ngả theo thùng xe, trong đôi mắt xám đen tràn đầy nghi hoặc, giống như phủ một tầng sương mờ. Nàng nghiêng đầu, chỉ vào chính mình: “Ta uống máu của ngươi suốt ba mươi năm?”
Ôn Từ lười nhác gật đầu: “Ừ.”
Diệp Mẫn Vi cúi người lại gần Ôn Từ, đột nhiên vươn tay ấn mạnh lên vết thương sắp làn của Ôn Từ, dùng sức ép lên kinh mạch vẫn đang phát ra ánh sáng màu lam, lập tức máu tươi phun ra, nhuộm đổ đầu ngón tay nàng.
Ôn Từ đau đớn hất tay nàng ra, giận dữ mắng: “Xí! Diệp Mẫn Vi ngươi phát điên cái gì vậy!”
Diệp Mẫn Vi không hề để tâm mà đưa ngón tay dính máu đến bên môi mình, thè lưỡi l**m một cái.
Ôn Từ sững sờ.
Nàng nhíu mày, dường như cảm thấy chưa đủ, lại lần nữa lè lưỡi cẩn thận l**m sạch máu giữa các ngón tay. Đầu lưỡi đỏ thắm l**m qua đầu ngón tay trắng mịn, máu tươi nhuộm lên cả răng nàng, đỏ rực đến mức chói mắt.
Đồng tử Ôn Từ co chặt, siết chặt nắm tay quay đầu không nhìn nàng nữa.
“Khó uống.” Diệp Mẫn Vi chắc chắn mà đưa ra kết luận.
“……”
Nàng phân biệt rõ vị máu trong miệng, l**m sạch vết máu khóe miệng, thành thật nghi hoặc hỏi: “Khó uống như vậy, vì sao ta phải uống ba mươi năm?”
Ôn Từ vẫn không nhìn nàng, gần từng chữ một nói: “Ngươi bị bệnh.”
Diệp Mẫn Vi chỉ tưởng hắn đang nói thật, tiếp tục
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yem-su-le-thanh-nhien/2999568/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.