Editor: Lizxiq
Beta: Mayar
_______________
Một bước, hai bước.
Khi Tô Tú Phương sắp bước thêm bước nữa để đi đến chỗ cửa kính sát đất, Diêu Mỹ Nhân bỗng ôm lấy đầu mình, “Mẹ.” Cô vội vàng hô lên, “Con chóng mặt quá, mẹ xem hộ con xem có phải trán con nóng hơn rồi không?”
Tiếng tim đập thình thịch khiến cô chỉ có thể hốt hoảng tìm đại một cái cớ sứt sẹo như vậy. Sợ mẹ không tin, cô còn kêu thêm mấy tiếng, biểu thị rằng mình đang không được khỏe.
Tô Tú Phương dừng chân rồi quay trở về, “Đầu choáng lắm à? Để mẹ xem nào.” Bà đưa tay sờ trán của con gái, im lặng cảm nhận một lúc, vẫn không khác gì lúc nãy mà, bà nghi ngờ hỏi lại, “Đau lắm hả?”
Diêu Mỹ Nhân lắc đầu, “Con không đau, nhưng mà chóng mặt.” Nhiệt độ cơ thể không khác gì lúc nãy, nhưng thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực của Diêu Mỹ Nhân, Tô Tú Phương vẫn tưởng là cô bị sốt cao.
“Mỹ Mỹ, con uống thuốc đi, nếu ngày mai mà vẫn không đỡ thì phải đến bệnh viện.”
“Vâng ạ.”
Diêu Mỹ Nhân gật gật đầu, đầu căng cứng nhức nhối, cô xoa xoa huyệt thái dương, không thể không mở miệng: “Mẹ, mẹ nghỉ ngơi trước đi, con muốn nằm một lát, tí nữa thuốc nguội rồi con uống.”
Thấy con gái có vẻ không thoải mái, Tô Tú Phương đau lòng sờ sờ khuôn mặt nhỏ đang nóng lên của cô: “Được rồi, mẹ xuống trước nhé, con nhớ phải uống thuốc đấy.”
“Con nhớ rồi ạ.”
Diêu Mỹ Nhân nằm xuống giường, vùi nửa mặt vào trong chăn.
“Mẹ xuống đây, có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-anh-phu-ho-sat-vach/2177937/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.