Sau khi ghi hình xong phần cuối của chương trình tạp kỷ ngày hôm nay đã là hơn hai giờ sáng.
Mọi người vừa mệt mỏi vừa đói, liền đề nghị cùng nhau đi ăn một bữa ăn khuya.
Bậc Kha Nhiễm mệt đến mí mắt cũng sắp không mở ra được, thật sự là không có tinh thần đi ăn nữa vì vậy liền từ chối lời mời của bọn họ.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Không chỉ có một mình cô không đi cùng, cho nên cũng không có ai nói gì.
Trên đường đến hầm để xe, Bạc Kha Nhiễm không biết đã đánh bao nhiêu cái ngáp.
Sau khi lên xe, cô ngồi phịch xuống ghế một cái rồi nói với Nguyễn Lệ: “Chi Lệ, em thực sự quá buồn ngủ, khi nào về đến nhà thì gọi em dậy nhé.’’
Nguyễn Lệ biết cô gần đây làm việc vất vả cho, cũng không nói gì chỉ gật đầu một cái:
“Ngủ đi.’’
Bạc Kha Nhiễm vâng một tiếng, đeo lên cái chụp mắt mang theo bên người, quay đầu sang một bên, chỉ một lát sau đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Hiện tại mặc dù đã là mùa hè nhưng nhiệt độ lúc rạng sáng vẫn còn thấp một chút, Nguyễn Lệ cầm chiếc chăn mỏng phía sau đắp lên cho cô.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-chieu-tan-tam-kham/2463952/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.