Bạch Hủ Minh kể lại giản đơn, còn Âu Dương chỉ biết cười khổ. Hắn biết chuyện này tuyệt đối phải dùng bốn chữ cơ duyên xảo hợp để hình dung.
Người bình thường cho dù phát hiện phệ hồn suy yếu cũng tuyệt đối không có cách nào vượt qua thủ hộ của viễn cổ tế đàn, tuyệt đối không thể chém giết phệ hồn, cho dù có người cùng thể chất như Âu Dương, không sợ hãi uy hiếp của tế đàn, thành công đánh chết phệ hồn trên tế đàn, tuyệt đối cũng không có huyết sắc yêu đan của Âu Dương, tuyệt đối không có khả năng hấp thu huyết lực, phá tan quy tắc, đạt được Thánh Thể.
Mà chỉ cần không đánh vỡ quy tắc, cho dù phệ hồn chết đi, chiến kỳ tượng trưng vĩnh sinh cũng sẽ triệu hoán một phệ hồn mới đến trấn thủ đông phương nơi chôn xương.
- Tứ phương chiến kỳ, đại diện vĩnh sinh, hủy diệt, bất khuất và trung hậu, phân biệt đối ứng với tứ phương đông tây nam bắc. Bọn chúng là bốn lực lượng mạnh nhất của viễn cổ, ghi chép bí mật của viễn cổ . . .
Bạch Hủ Minh bất kể Âu Dương cười khổ, hiện tại hắn muốn nói cho Âu Dương tầm quan trọng của tứ phương chiến kỳ, để tránh khỏi Âu Dương mơ mơ màng màng nói ra chuyện của tứ phương chiến kỳ.
Nghe Bạch Hủ Minh nói xong, Âu Dương vừa gật đầu vừa hỏi:
- Sư phụ, mười năm qua ngươi có tin tức của bằng hữu ta hay không?
Đây mới là điều Âu Dương quan tâm nhất, hắn vốn tưởng rằng mình chỉ rời đi hơn một năm, nhưng giấc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-cung/731773/chuong-278.html