- Âu Dương trở về. . .
Mục Uyển nhìn Âu Dương phi hành về phía Mê Hồn Hải, nàng khẩn trương muốn ngăn cản, nhưng nàng còn chưa xuất thủ, Tiểu Nhạc đã mở miệng :
- Mê Hồn Hải ngay cả người của Đạm Thai gia cũng không vây khốn được, nếu có thể vây khốn Âu Dương mới là quái lạ.
- Đúng, Âu Dương có chân thực chi nhãn, chỗ hắn có thể nhìn thấy xa hơn chúng ta rất nhiều.
Mễ Bản nhìn Âu Dương, hắn biết tác dụng của chân thực chi nhãn.
Âu Dương cũng không có chạy vào sương mù dày đặc, hắn đi tới chỗ giao giới giữa sương mù dày đặc và hải dương bình thường liền dừng lại. Nhìn Mê Hồn Hải trong sương mù dày đặc, Âu Dương cảm giác linh hồn của mình cũng sản sinh chấn động.
- Đại dương thời viễn cổ. . .
Những lời này Âu Dương chỉ dám nói trong lòng, hắn không dám để những người khác biết hắn từng tới viễn cổ.
Nhưng lúc này đi tới Mê Hồn Hải, nhìn đại dương bị sương mù dày đặc bao vây, trong đầu Âu Dương bỗng nhiên thoáng hiện ra tình cảnh nam tử ôm nữ tử trên đại dương trước kia.
Vô số xác chết cường giả viễn cổ trôi ngoài khơi, máu như nhuộm đỏ nước biển, cường giả viễn cổ không cam lòng để linh hồn tán loạn, phiêu đãng trên Mê Hồn Hải hồi lâu cũng không chịu tán đi.
- Lẽ nào Mê Hồn Hải này là bị linh hồn của vô số cường giả viễn cổ bao phủ?
Trong lòng Âu Dương cả kinh, nhưng hắn không lựa chọn tiếp tục tiến vào. Rất hiển
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-cung/731808/chuong-309.html