Tô Tiểu Triết khóc một trận đã đời, tâm trạng tốt hơn hẳn, nhưng cũng khóc đến rối bời đầu óc, cả người mềm nhũn không còn chút sức lực.
Lâm Việt nói: “Tối nay em ngủ trên giường.”
Tô Tiểu Triết không phản đối, cũng chẳng còn sức để phản đối. Cô ngoan ngoãn leo lên giường, đắp chăn nằm xuống.
Lâm Việt dọn xong chỗ ngủ dưới đất, cũng nằm xuống.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ nhỏ rọi vào, như một khối thạch bạc hà, trong vắt và dịu sáng.
Tô Tiểu Triết mơ màng nói: “Nằm đất có lạnh không?”
Lâm Việt vừa tức vừa buồn cười: “Lo chuyện của em đi.”
Tô Tiểu Triết nói: “Lần sau đừng mua bánh nữa... mình phải để dành tiền mua chăn...”
Lâm Việt “ừ” một tiếng.
Tô Tiểu Triết lại nói: “Còn phải mua áo cho anh nữa…”
“Ừ.”
“Còn cả giày nữa... Anh vẫn đang đi đôi giày da mang từ lúc mới tới... vậy không ổn…”
“Ừ.”
“Còn anh…”
Lâm Việt nói: “Tô Tiểu Triết, em có ngủ không đấy?”
Tô Tiểu Triết không đáp.
Lâm Việt nhắm mắt lại.
Nhưng chưa được bao lâu, Tô Tiểu Triết lại nói: “Anh Việt ơi…”
Lâm Việt bất đắc dĩ thở dài, mở mắt: “Tô Tiểu Triết, em còn gì muốn nói nữa?”
Tô Tiểu Triết nói: “Em cứ tưởng... mấy cô gái đó thích anh lắm cơ.”
Lâm Việt cười: “Thích thì sao nào.”
“…Vậy anh có thích họ không?”
“Anh thích họ á?” Lâm Việt bật cười, “Tô Tiểu Triết, em thật sự nghĩ tụi mình đang đóng phim xuyên không à?”
Tô Tiểu Triết lúng búng, càng nói càng nhỏ: “Nếu không phải là xuyên không thì sao, nếu họ đến từ thế giới giống
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-dai-minh-tinh-bach-hong-quan-nhat/2765444/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.