Trước đây làm ở tiệm đậu phụ, Tô Tiểu Triết đã quen với việc dậy sớm, nên trời còn chưa sáng cô đã tỉnh dậy. Mới qua giờ Dần, trước sau tiệm cầm đồ đã được dọn dẹp sạch sẽ, cháo mặn và bánh bao nóng hổi được bày sẵn trên bàn.
Tiểu Vũ gọi người trông coi tiệm là Chú Duệ, Tô Tiểu Triết cũng theo đó gọi như vậy.
Chú Duệ nhìn một lượt, tỏ vẻ hài lòng, rồi nói với Tô Tiểu Triết:
“Cô Tô, lát nữa cô ra phía sau chọn bộ đồ khác mà mặc.”
Tô Tiểu Triết nuốt nghẹn máu trong cổ họng:
“Chú Duệ, gọi cháu là Tiểu Triết đi ạ. Còn quần áo, cháu không cần đâu.”
Tiểu Vũ hừ một tiếng:
“Ý của chú Duệ là thấy bộ đồ này của cô rách rưới quá, mặc thế này sao được.”
Tô Tiểu Triết trừng mắt nhìn Tiểu Vũ — sao lại không mặc được?
Bộ quần áo này đã theo cô từ Lai An đến tận Loan Thủy, chịu nắng mưa, trải ngọt bùi, đã có tình cảm cách mạng với nhau rồi. Rách thì rách, nhưng cô đã vá kỹ lắm rồi!
Chú Duệ nói:
“Trời lạnh lắm rồi, thay bộ dày hơn đi.”
Tô Tiểu Triết kéo vạt áo:
“Cháu cảm ơn chú Duệ.”
Tiểu Vũ ở bên cạnh cứ làu bàu, nhưng Tô Tiểu Triết coi như không nghe thấy.
...
Mấy ngày sau, Tô Tiểu Triết dần quen với môi trường. Mọi việc khác thì cũng ổn, chỉ có việc khó nhất là gánh nước.
Không hiểu nha hoàn trước kia là nữ hán tử cơ bắp cỡ nào, mà cái thùng nước cô dùng còn to hơn cả vòng eo của mình. Tô Tiểu Triết cắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-dai-minh-tinh-bach-hong-quan-nhat/2765451/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.