Trong đêm tối, chỉ nghe tiếng còi hú và vó ngựa vang dội hỗn loạn kéo đến.
Mọi người rút vũ khí ra, hô lên: “Là người Di Khương!”
Họ lập tức vây kín Tô Tiểu Triết vào trung tâm.
Gã mặt búng ra sữa đưa mắt ra hiệu cho A Quyển. A Quyển khẽ gật đầu, âm thầm lẩn vào bóng đêm.
Mặt búng ra sữa quát lớn: “Bảo vệ vương phi!”
Tên dẫn đầu đội quân Di Khương nghe vậy thì mừng rỡ.
Một tên lính hỏi: “Vương phi nào vậy?”
Tên dẫn đầu đáp: “Mặc kệ là vương phi nào! Bắt trước rồi nói!”
Chớp mắt, tiếng binh khí va chạm vang dội liên miên.
Tô Tiểu Triết thấy một tia máu bắn thẳng vào mặt mình, một binh lính Đại Chu ngã xuống, nàng lúc này mới phản ứng, vội túm lấy gã mặt búng ra sữa, gấp giọng: “Các người mau chạy đi chứ?!”
Mặt búng ra sữa đẩy Tô Tiểu Triết ra sau, càng quát to hơn: “Mau hộ tống vương phi rút lui!”
Đao của người Di Khương đã chém đến, mặt búng ra sữa nghiến răng, xoay người ôm lấy Tô Tiểu Triết, bị một nhát đao chém sâu vào lưng.
Tên cầm đầu người Di Khương tức tối mắng to: “Lũ óc lợn! Giết ai cũng được, đừng có đụng đến con đàn bà kia!”
Mặt búng ra sữa nghiến răng, quay lại vung đao phản kích.
Tô Tiểu Triết muốn hét lên: “ Tại sao? Ta chỉ là vương phi giả mà thôi. Người Di Khương đã bị dụ ra, mục tiêu đã đạt rồi, các người còn không mau lui?” Mặt búng ra sữa quay đầu nhìn Tô Tiểu Triết một cái, khuôn mặt đã nát bét máu thịt,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-dai-minh-tinh-bach-hong-quan-nhat/2771148/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.