Tô Tiểu Triết cũng đang đi đi lại lại trong trướng. Càng lo lắng thì đầu óc càng rối loạn.
Hai binh sĩ canh gác ngoài trướng, một người mặt đỏ bừng, thân thể lảo đảo, gắng gượng dựa vào ý chí để trụ vững. Nhưng mắt mờ dần, loạng choạng một cái rồi bất ngờ ngã xuống.
Người còn lại hoảng hốt kêu:
"Chuyện gì vậy! Tỉnh lại đi!"
Tô Tiểu Triết nghe thấy tiếng động, vén rèm lên, kinh hãi.
Tên lính kia cuống quýt:
"Phu... phu nhân, hiệu úy Lâm dặn không được để người ra ngoài..."
Tô Tiểu Triết giận dữ nói:
"Bây giờ còn lo mấy chuyện đó làm gì! Mau khiêng anh ta đến doanh y!"
Trên đường đi, lòng Tô Tiểu Triết càng thêm nặng nề.
Số binh sĩ trong doanh có thể tự đi lại còn ít hơn cả dự đoán của cô.
Một số người toàn thân rã rời, chỉ có thể ngồi yên một chỗ.
Một số khác tình hình còn nghiêm trọng hơn, sốt cao không lui, phải nằm trong doanh y.
Thôi Đạm Nhân gắng gượng kê một phương thuốc, tay run rẩy, ngòi bút rơi xuống đất, cả người cũng mềm oặt theo.
Đoạn Vi Ngâm vội lao đến, bế ngang ông ta lên, lo lắng gọi:
"Thầy Thôi! Thầy Thôi!"
Tô Tiểu Triết bước vào, trông thấy cảnh ấy thì hốt hoảng:
"Thầy Thôi sao vậy?"
Đoạn Vi Ngâm đáp:
"Phu nhân Cẩm Sơn! Thầy Thôi... mấy hôm trước cũng nhiễm bệnh rồi."
Tô Tiểu Triết nói:
"Mau, đỡ thầy nằm xuống."
Mọi người nhanh chóng nhường chỗ cho Thôi Đạm Nhân.
Tô Tiểu Triết đưa mắt nhìn quanh. Không thể không nói, môi trường nơi này quá tệ. Không thông gió, không khí ngột ngạt.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-dai-minh-tinh-bach-hong-quan-nhat/2781572/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.