"Tôi nghĩ con chó sẽ ổn thôi." Ông bác sĩ nói với Kate và Mitchell lúc ông ta nhìn quanh kiếm cái túi màu đen.
Nhân viên xe cứu thương đã rời đi trước đó, sau khi đặt con chó trên sàn nhà gần chiếc bàn trong sảnh chờ. "Nó sẽ ngủ hết đêm, đảm bảo tôi đã tiêm cho nó một lượng đủ thuốc. Ngày mai cô nên đưa nó đến St. Maarten và để bác sĩ thú y ở đó khám qua và chụp X-quang đầu và vai cho nó."
"KHông biết phải cám ơn ông thế nào," Kate nồng nhiệt, "Vô cùng xin lỗi vì cánh tay đau của ông."
"Vết cắn không sâu lắm, nhưng hơi đau." Ông đáp lại không tự nhiên lắm trong lúc nhặt hết các băng dính cá nhân và thuốc sát trùng để trên mặt bàn gần cửa ra vào hiên. "Và dĩ nhiên giờ thì nên xem xét đến bệnh dại."
Kate kìm lại một nụ cười có phần nửa lo lắng nửa xấu hổ. "Ông đã nhấn mạnh rằng bệnh viện đã thông báo cho ông không hề có ca nào mắc bệnh dại trong vòng nhiều năm?"
'Đúng vậy. Tuy nhiên bắt buộc cô phải giữ con vật đó ở cùng cho đến khi nào cô rời khỏi đây. Sau đó, tôi sẽ chăm sóc cho nó. Tôi mong ngay lúc này cô sẽ để tôi mang nó đi."
Tôi muốn chăm sóc cho nó trong lúc tôi còn ở đây." Kate trả lời. Cô có cảm giác ông bác sĩ này muốn thực hiện cái chết không đau đớn với Max ngay tức thì nếu như nó mắc bệnh dại còn hơn là phải chờ cả 10 ngày trời để kiểm tra xem liệu Max có biểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-em-cho-den-hoi-tho-cuoi-cung-every-breath-you-take/398049/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.