Một sớm tháng sáu dịu nhẹ, thời điểm cái thai đã được bốn tháng, Kate vội vã bước dưới mái hiên đỏ tía phía trên các ô cửa sổ bên ngoài nhà hàng Donovan đến chỗ làm, và cô bắt gặp hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính. Với một thôi thúc mãnh liệt, cô tiếp tục đi và theo dõi hình dáng lạ lùng của mình qua tấm kính. Mái đầu nghiêng nghiêng, đôi vai hơi co về phía trước như thể cô phải rẽ đường xuyên qua cả đoàn người đông đúc đang vội vã đến chỗ ăn trưa, mái tóc cô rối tung những lọn quăn lòa xòa được buộc cao theo kiểu bờm ngựa vì dễ làm nhất, và bụng đã lùm lùm. Con trai của Mitchell đang thông báo đến mọi người sự hiện diện của cậu trên cõi đời này.
Và nếu còn chưa đủ tồi tệ, tấm kính cửa sổ bụi còn bám đầy nữa chứ..
Cô đẩy tấm cửa gỗ sồi nặng nề, nhìn quanh tìm kiếm người quản lý, và kiểm tra mọi thứ xem đã sẵn sàng chưa, và lo lắng liếc vào đồng hồ. Giờ đã là 11:15, còn 15 phút nữa trước khi nhà hàng Donovan mở cửa phục vụ bữa trưa. Lúc này, đáng ra tất cả các bàn phải được phủ khăn vải lanh trắng tinh và đặt đồ pha lê sáng lấp lánh lên, cùng với bộ nạp điện bằng sứ với chữ D màu vàng in chính giữa, và cả những chiếc đèn lồng trang trí bằng đồng. Khi cô bước về phía phòng chờ, Kate đếm thấy mười chiếc bàn vẫn chưa bài trí, và cô lưu ý đến tấm thảm màu boóc đô hoa văn chìm trông có vẻ không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-em-cho-den-hoi-tho-cuoi-cung-every-breath-you-take/398153/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.