"Anh gặp may rồi," Kate lên tiếng. "Trong bếp vẫn còn ánh điện."
"Tại sao lại may?" Mitchell theo bước cô đi qua hành lang bằng gỗ sồi kẻ ô, dọc theo dãy phòng làm việc, bên dưới cầu thang.
"Vì như thế nghĩa là còn có người sẽ chuẩn bị bữa ăn cho chúng ta, nghĩa là đồ ăn sẽ nuốt được," cô mỉm cười nhẹ liếc qua vai.
Vừa nói, cô vừa đẩy hai cánh cửa rộng bằng thép không rỉ khuất sau tấm ván gỗ sồi theo lối cổ đồng màu với sàn nhà, và Mitchell nhìn thấy một nhóm nhỏ đàn ông phụ nữ, nhưng người mà anh đoán là vẫn còn đang ăn mừng sự trở về của Danny. Thay vì đến đó cùng Kate, anh tìm lại lối ra ngoài hành lang để có thể ngắm qua những khung ảnh, những bức phù điêu, tạp chí và cả những bài báo mà vừa nãy anh mới để ý tới.
Quả là một kiểu trưng bày vô cùng ấn tượng, anh nhận thấy khi nhìn vào vô số giải thưởng mà nhà Donovan đã đạt được cùng những bài báo viết về điều đó. Các bài báo được sắp xếp theo thứ tự thời gian, vì thế anh không thấy dấu ấn của Kate cho đến khi đi tới gần cuối hành lang. Cô đã làm rạng rỡ tiếng tăm của nhà hàng, và khi anh dừng ở bài báo cuối cùng, anh cảm thấy một niềm tự hào lạ lùng rằng Kate vừa mới được vinh danh là Nhà Quản lý của Năm.
Cô quay lại bếp trong lúc anh vẫn còn mải mê xem một bài đăng trên tờ Tribune, cô bước theo anh trong chiếc quần jean màu vàng nâu và chiếc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-em-cho-den-hoi-tho-cuoi-cung-every-breath-you-take/398175/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.