Hứa Huyền Thụy buông trang giấy trong tay xuống, mười ngón tay đan vào nhau, dùng ánh mắt nhìn kỹ Chung Ngưng.
Chung Ngưng bị anh nhìn đến trong lòng e ngại, chớp chớp mắt hỏi: “Tổng giám, có vấn đề gì sao?”
“Cô có muốn đổi sang bộ phận khác không?” Thời điểm Hứa Huyền Thụy nói ra lời này trên mặt bình tĩnh không gợn sóng, nhưng trong lòng Chung Ngưng lại nhấc lên sóng to gió lớn.
Đây là ý tứ muốn đuổi cô đi sao?Chung Ngưng phảng phất nhìn thấy chính mình một thân nhân tài thị trường bị bắt chuyển đến một bộ phận khác, tình trạng thật thê lương.
Cô hít sâu một hơi, kiên định nói: “Không muốn.”
Ở tầng 15 nhẹ nhàng vui vẻ hơn chỗ này rất nhiều, nhưng nếu là bị điều đi sau đó lại trở về thì không giống nhau.
Chung Ngưng không phải vì sĩ diện mới trả lời như vậy, mà cô là biết ở bộ phận thiết kế sẽ có tiền đồ phát triển, có thể học được rất nhiều thứ. Cô mới tới bộ phận thiết kế được một tuần, rất nhiều thứ không hiểu nhưng mấy ngày nay đều rất nghiêm túc học hỏi, cô cảm thấy quá trình học tập này rất phong phú.
Cô rất thích cái loại cảm giác thỏa mãn khi học được những tri thức hữu dụng. Huống hồ thời hạn còn chưa tới không phải sao?
“Tổng giám, anh từng nói nửa tháng nữa sẽ cho tôi làm bài thi, hiện tại thời hạn còn chưa tới.” Lời cô có ý ngầm là: Thời gian còn chưa tới đâu, anh đừng tưởng sẽ đuổi tôi đi.
Hứa Huyền Thụy nhướng mày, nói: “Cô cảm thấy tỉ lệ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-thich-khong-buong-tay/303309/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.