“Anh xuống ở trạm nào?” Tài xế xe buýt nhìn qua gương chiếu hậu về phía người đàn ông ngồi ở hàng ghế cuối. Ông ấy nghi ngờ người đàn ông này là người từ nơi khác đến, không biết tuyến xe buýt này sẽ chạy lên núi.
Người đàn ông vốn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe thấy câu hỏi của tài xế thì quay đầu lại, mỉm cười lịch sự với ông ấy: “Tôi xuống ở trạm cuối.”
Dạo này trên xe chẳng có ai, tài xế sau chuyến này cũng tan ca, rảnh rỗi nên lại nhìn người đàn ông qua gương vài lần nữa. Người này chưa đến bốn mươi, trông rất tinh anh, cao lớn, dáng ngồi thẳng tắp. Nhưng thoạt nhìn có chút gì đó kỳ lạ, nhìn kỹ thì thấy hóa ra là có vết sẹo ở vùng mắt trái, cả cánh tay trái lộ ra ngoài cũng có. Nhìn hơi dữ dằn, nhưng ánh mắt lại rất trầm ổn, ăn mặc chỉnh tề nghiêm túc, nghĩ chắc những vết thương đó là do tai nạn để lại. Haiz, cũng là một người đáng thương.
Còn người đàn ông đang nhìn ra ngoài cửa sổ trầm tư lúc này hoàn toàn không ý thức được rằng người tài xế xa lạ kia đã tự biên tự diễn cho anh cả một cuộc đời đầy bi kịch và gian truân, hoặc có lẽ anh cũng cảm nhận được ánh mắt thương hại ấy, nhưng chẳng buồn bận tâm.
Ba mươi bảy tuổi, người đàn ông sắp đến tuổi “bất hoặc” mới nhận ra những thứ đáng để anh quan tâm thật sự ít đến đáng thương. Tuổi trẻ, anh sợ bạn học nói anh là đứa con hoang không cha, sợ bị chê
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-xa-hai-ngan-cay-so/2992629/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.