“Bé của mẹ còn khó chịu không? Đỡ hơn chút nào chưa? Nếu buồn ngủ thì mình về nhà ngủ nhé, có được không?”
Triệu Tiểu Nhu ôm con trai ngồi ở hành lang tầng một của bệnh viện, bác sĩ nói truyền xong quan sát một lúc là có thể về, nhưng Tiểu Bảo sau khi uống sữa thì bắt đầu buồn ngủ, hỏi gì cũng không trả lời, chỉ lí nhí rúc vào vai mẹ, dụi dụi mắt.
Triệu Tiểu Nhu tựa vào lưng ghế lạnh ngắt của bệnh viện mà thở dài, giờ này phòng khám đã kết thúc, hầu hết những đứa trẻ đã được ba mẹ đưa về, đại sảnh ồn ào hỗn loạn bỗng trở nên trống trải, chỉ thỉnh thoảng mới vang lên vài tiếng khóc của trẻ nhỏ, âm thanh vang vọng mãi mới tan đi.
“Con trai cậu á, như con gái ấy!” Đó là lời đánh giá của Phùng Hoan Hoan về Tiểu Bảo, cũng không hẳn là xấu, ví như hiền, biết chia sẻ, có lòng đồng cảm, tất cả đều là ưu điểm của Tiểu Bảo, Triệu Tiểu Nhu rất hài lòng.
Nhưng… thằng bé thật sự quá yếu đuối, những đứa trẻ khác chỉ cần cầm súng nhựa giơ lên trước mặt cũng đủ làm thằng bé sợ khóc, chưa kể mỗi lần đưa con đi chơi, khi bị mấy đứa trẻ khác ngang nhiên giành đồ chơi, đừng nói là giành lại, ngay cả nói “không” một tiếng thằng bé cũng không dám.
Còn nữa, mỗi khi bệnh, Tiểu Bảo quấy khóc đến mức đôi khi chính Triệu Tiểu Nhu cũng không thể chịu nổi. Thật lòng mà nói, bất cứ bé gái nào cũng đều mạnh mẽ hơn con trai cô.
Cho nên theo thời
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-xa-hai-ngan-cay-so/2992632/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.