Trong hơi ấm của nước và làn sương mờ, ta dần thiếp đi. Một ý nghĩ kỳ lạ chợt thoáng qua trong đầu. Nghĩ vậy, ta thuận thế, nghiêng đầu ngã vào bồn tắm. Thu Sương kinh hoảng kêu to: “Không hay rồi! Nương nương ngã vào nước rồi!” Tin đồn nhanh chóng lan ra, rằng Thuần Quý nhân thất sủng, trong tuyệt vọng đã tìm đến cái chết. Nghe đâu Quý Kỳ Ngôn vội vã rời giường của Trầm Giáng Tuyết mà chạy tới. Vừa bước vào, hắn đã thấy ta nằm bất động trên giường, mắt đờ đẫn, ánh nhìn vô hồn. Như một cái xác không hồn, chỉ còn lại một vỏ bọc trống rỗng. Hắn thương xót không thôi, như một cơn gió lao đến ôm ta vào lòng. Ngón tay khẽ run, yết hầu trượt lên trượt xuống, giọng khàn khàn tự trách mình. “A Vãn, xin lỗi nàng, trẫm đến muộn rồi.” “Là lỗi của trẫm, là trẫm không nên rời đi vào đêm qua.” Cảm nhận đôi vai gầy yếu của ta run rẩy không ngừng. Nơi cổ ướt át khiến trái tim hắn càng thêm đau đớn. Sau khi dỗ dành ta xong, hắn dứt khoát đứng dậy, đôi mắt tràn đầy sát khí lạnh lùng. “Bãi giá đến Trường Hi cung.” Đợi Quý Kỳ Ngôn rời đi, đôi mắt mờ mịt của ta lập tức trở nên sáng lạnh. Nào có chút nào là muốn tìm đến cái c.h.ế.t vì tình. Đêm qua bị Mạc Thư Khiêm dày vò mấy lần, đến cánh tay cũng thấy mệt mỏi. Vốn đang buồn ngủ khi tắm, ta thuận thế mà tạo ra màn kịch này, để ép Quý Kỳ Ngôn từ giường của Trầm Giáng Tuyết phải chạy tới đây. Trầm Giáng Tuyết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/yeu-yeu-chung-thanh-van-moc-di-vi-xuan/2995201/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.