Edward nghĩ rằng mình nên đi gặp Geoffrey.
Chắc chắn, chỉ cần gặp cậu ấy, anh sẽ cảm thấy hạnh phúc.
Thế nhưng, nỗi sợ hãi vẫn lớn hơn. Anh không sao rời nổi khỏi văn phòng.
Binh lính liên tục báo tin.
Geoffrey, dù là bệnh nhân, lại hoạt động chẳng giống người đang dưỡng bệnh chút nào. Không hiểu sao cậu ấy lại có nhiều người cần gặp đến thế. Những kẻ từng ẩn náu trong hoàng cung – những người trung thành với Geoffrey – lũ lượt kéo đến tìm cậu. Geoffrey đón tiếp họ mà không hề tỏ vẻ khó chịu.
Sau khi gặp hết những người có thể gặp, cậu ấy lại đi tìm những kỵ sĩ trung thành đang bị giam giữ trong ngục.
Chắc hẳn mệt đến mức có thể ngất đi.
Binh sĩ báo rằng Geoffrey đã đi ngủ. Edward uống thêm hai tách trà nữa.
Rồi cuối cùng cũng đứng dậy.
Anh chỉ định đi để xác nhận.
Xác nhận rằng Geoffrey vẫn còn sống, vẫn cử động được, không còn gặp ác mộng, đã đỡ đau đớn hơn một chút – chỉ vậy thôi, rồi sẽ rời đi.
Ban đầu, anh đã nghĩ như thế.
Anh không định cãi nhau với Geoffrey. Cũng chẳng hiểu sao mỗi lần gặp lại thành ra cãi nhau như thế.
Chỉ là… Edward bồn chồn đến mức không chịu nổi.
Chỉ đến khi Geoffrey bị dồn đến mức bật ra câu "Tôi chẳng còn nơi nào để về", Edward mới cảm thấy yên lòng.
Geoffrey không còn nơi nào để quay về. Cậu ấy muốn ở lại nơi này.
Edward thật tầm thường và đáng thương. Chỉ khi Geoffrey sụp đổ, anh mới thấy an tâm.
Một sự yên tâm nửa vời.
Khi giọng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/0-and-1/3015202/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.