Chân của con chim ưng không mang theo gì cả. Thế nhưng tim tôi vẫn đập mạnh.
“Edward đã cử ngươi đến à?”
Chim ưng dĩ nhiên không thể trả lời. Dẫu vậy, tôi vẫn hỏi.
“Edward có bình an không?”
Chim ưng nhẹ nhàng mổ vào tay tôi. Có vẻ nó đang đói.
Tôi vội vàng tìm gì đó cho nó ăn, nhưng lòng dạ bồn chồn không yên. Tay tôi run rẩy đến mức suýt làm đổ nước xuống sàn.
Chim ưng mổ thức ăn. Tôi chỉ biết dõi theo đôi cánh bóng mượt và những chuyển động run rẩy của nó.
Ngươi đã bay từ đâu tới? Có đúng là Edward đã gửi ngươi đi không?
Edward...
Một âm thanh trầm đục vang lên bên khung cửa sổ, rồi những giọt mưa bắt đầu rơi. Trong thời tiết này, nếu gửi chim ưng đi thì lá thư sẽ bị ướt mất.
Tôi cố gắng suy nghĩ một cách lý trí. Rằng ngày mai việc công thành sẽ rất khó khăn. Rằng nếu mưa lớn hơn, cả hai phe đều sẽ rơi vào thế bất lợi. Rằng Edward sẽ đến...
Hình ảnh cậu ấy đứng đợi trong cơn mưa ướt sũng hiện lên trong đầu tôi.
Tôi bật dậy, mở toang cửa sổ. Kéo rèm ra và nhìn ra bên ngoài. Chỉ có những hạt mưa đổ vào phòng, nhưng không có ai ở đó cả.
Tôi cứ để nguyên như vậy cho đến khi trời sáng. Cho đến khi Dot bước vào và giật mình kinh ngạc.
Không khí lạnh khiến tôi nổi da gà. Tim đập dồn dập, tôi không thể ngủ được.
Khi bầu trời bắt đầu ửng xanh, những tiếng hô hét lại vang lên bên ngoài. Michel Aid đã phát động tấn công
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/0-and-1/3015291/chuong-285.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.