Những ngày sau đó, Maria thấy mình lại một lần nữa bị mắc vào cái bẫy nàng đã phải cố gắng tránh né, nhưng nàng không cảm thấy buồn hay bận tâm nữa. Ngược lại bây giờ nàng không có gì để mất cả, nàng đang tự do.
Nàng biết rằng, mặc dù tình huống có lãng mạn thì ngày nào đó, Ralf Hart sẽ nhận ra rằng nàng chỉ là một cô gái điếm, trong khi chàng là mọt họa sĩ được kính trọng, rằng nàng sống ở một quốc gia xa xôi luôn luôn trong tình trạng khủng hoảng kinh tế, còn chàng sống ở một thiên đường, với cuộc đời đã được sắp đặt và bảo vệ từ khi mới chào đời. Chàng đã được giáo dục trong những trường học tốt nhất, tại các viện bảo tàng và phòng tranh nghệ thuật của thế giới, trong khi nàng chỉ mới hoàn thành bậc trung học. Những giấc mơ giống như giấc mơ của họ không bao giờ kéo dài lâu, và Maria có đủ kinh nghiệm sống để hiểu rằng hiện thực luôn không ăn khớp với những giấc mơ của nàng. Và giờ niềm vui lớn của nàng là: nói với hiện thực rằng nàng không cần tới nó, rằng nàng không còn phụ thuộc vào điều đang diễn ra để có được hạnh phúc.
"Chúa ơi, mình thật là kẻ lãng mạn, viển vông,"
Suốt cả tuần, nàng cố gắng nghĩ xem điều gì sẽ làm cho Ralf Hart được hạnh phúc; vì chàng đã trả lại cho nàng phẩm giá và "ánh sáng" mà nàng nghĩ rằng mình đã đánh mất nó mãi mãi. Vậy mà thứ duy nhất nàng có thể trả cho chàng là thứ chàng vẫn nghĩ là nàng là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/11-phut/361177/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.