Vào ngày thứ ba, như thể bước ra từ cõi chết, Ralf Hart trở lại, lúc đó đã khá muộn vì Maria đang nói chuyện với vị khách khác. Khi nhìn thấy chàng, Maria liền lịch sự nói với vị khách đó là nàng không muốn nhảy và đang chờ một người.
Chỉ khi ấy, nàng mới nhận ra là nàng đã chờ đợi chàng suốt ba ngày qua. Và vào giây phút ấy, nàng đã chấp nhận mọi điều mà số phận sắp đặt trên con đường đi của nàng.
Nàng không tức giận với bản thân; nàng thấy hạnh phúc, nàng có thể cho phép mình xa xỉ, bởi vì sẽ có ngày nàng rời khỏi thành phố này. Nàng biết tình yêu đó là điều không thể, và cũng không mong đợi gì, nhưng nàng có thể có được mọi thứ mà nàng vẫn mong mỏi từ quãng thời gian đặc biệt trong cuộc đời nàng.
Ralf hỏi nàng có muốn uống một ly không, và Maria đã gọi một ly cocktail hoa quả. Ông chủ quán bar, vừa giả vờ như đang rửa ly tách vừa nhìn nàng chăm chú với vẻ tò mò khó hiểu: điều gì đã làm cô ta thay đổi suy nghĩ vậy? Anh ta hy vọng họ không chỉ ngồi đó và uống không thôi, và rồi cảm thấy nhẹ nhõm khi Ralf mời Maria nhảy. Họ đang làm theo đúng trình tự; không có lý do gì để lo lắng cả.
Maria cảm thấy bàn tay Ralf đặt trên eo mình, má chàng chạm vào má nàng, và âm nhạc- tạ ơn Chúa- nó quá to để họ có thể trò chuyện- Một ly cocktail hoa quả không đủ tiếp cho nàng dũng khí, và vài lời hai người trao
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/11-phut/361178/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.