Dịch: Nguyễn Hạ Lan
'LẦN NÀY CÓ TÍNH LÀ NHÀO VÀO VÒNG TAY KHÔNG?'
***
Người đó là Quan Công. Ánh nắng gay gắt chiếu lên gương mặt ngăm đen của gã, càng lộ rõ sự tương phản với kẻ dẫn đầu.
Kiều Mộ khẽ gật đầu, yên tâm hoàn toàn. Chân Quan Công đã tháo thạch cao nhưng vẫn chưa gỡ đinh sắt, hiện tại gã đang dùng thuốc cao mà khoa chỉnh hình kê cho để hỗ trợ điều trị.
"Con gái Bán Hạ của tôi chết không rõ ràng, tiền nó kiếm được ở hết trong tay cô. Cô phải giao ra đây!" Kẻ dẫn đầu hừng hực khí thế, tay chống nạnh, dáng vẻ không đưa tiền sẽ đánh người luôn.
Khuôn mặt vừa béo vừa trắng, dồn đống dưới ánh mặt Trời, đôi mắt lão híp tịt, hai bên gò má khẽ giần giật, mồ hôi rỏ xuống như dầu mỡ.
"Đúng thế! Cô với cô ấy chả thân chả quen, nôn tiền ra mau!" Một tên đàn ông trẻ tuổi đứng sau kẻ cầm đầu tiếp lời.
"Cô có công việc, có địa vị, sao lại tự tiện lấy tiền của người khác hả. Rốt cuộc cần thể diện không đấy?"
"Tiền là do em gái tôi vất vả kiếm được, tuyệt đối không thể để cô trắng trợn cướp không được!"
"Mọi người phân xử xem!..."
Kiều Mộ khẽ bặm môi. Nghe họ mồm năm miệng mười la lối, cô vẫn điềm nhiên như không. Đồng nghiệp và người nhà bệnh nhân cũng đã bu tới, họ đều tò mò suy cho cùng là đã xảy ra chuyện gì? Không ít người nhà bệnh nhân che ô, giơ di động quay phim. Dẫu Trời nắng chói chang cũng chẳng quan trọng bằng vây
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/9527/2333403/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.