Mãi đến khi bước vào studio, đầu óc Diệp Mộc vẫn chưa trở lại mặt đất. Mộng Mộng cũng đến quan sát trường quay, đứng bên cạnh cô, khẽ cười trêu rằng hai má cô đỏ ửng như hoa đào. Diệp Mộc ngượng ngùng ôm mặt, xấu hổ cúi gằm. Thư ký trường quay nhẹ nhàng bước đến, khẽ vỗ vào Diệp Mộc đang hồn bay phách lạc: "Tổ trưởng Diệp, phó giám đốc tìm chị." Lòng Diệp Mộc rớt cái bịch, chào tạm biệt Mộng Mộng rồi rời khỏi trường quay, đi thang máy lên tầng trên, vừa bước ra khỏi thang máy thì cô nhìn thấy Lê Khanh Thần, có lẽ cô ta đang định đích thân xuống mời cô, nhìn thấy cô liền thở phào nhẹ nhõm: "Mẹ Cận Thần đang trong văn phòng, chị mau vào trong đi."
Diệp Mộc bất lực. Lê Cận Thần không gượng dậy được sau thất bại, bà Lê thương con trai nên muốn tìm cách để anh trở lại bình thường, cô có thể hiểu được. Nhưng chuyện Lê Cận Thần bắt cá hai tay, bọn họ đã nói chuyện chia tay rất rõ ràng rồi, cô không thể bắt đầu lại từ đầu giống như lần trước khi gặp mặt. Hơn nữa, sáng nay Dung Nham đã tỏ tình với cô...
"Diệp Mộc!" Lê Khanh Thần cẩn thận thăm dò "Chị bị sao vậy? Tâm hồn treo ngược cành cây thế."
"Hả?" Diệp Mộc tập trung tinh thần, cười với cô. "À... tôi đang nghĩ nên giải thích thế nào với bác Lê."
Lê Khanh Thần cười cười rồi hơi nghiêng đầu, vì vậy Diệp Mộc không để ý đến ánh mắt phức tạp của cô ta lúc đó "Diệp Mộc!" Khi Lê Khanh Thần mở miệng nói tiếp,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-con-cho-ai-giua-mua-hoa-no/2436992/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.