Lê Khanh Thần đã thực sự đi rồi, đi trước thời gian đã định. Đầu tiên cô tới nhà Dung Nham kể lại mọi chuyện, dương đông kích tây, rồi cố ý gọi điện cho Diệp Mộc, tung hỏa mù. Cô ta đã tính toán đúng, Diệp Mộc sẽ vì cú điện thoại mà đi tìm Tề Ngải Ức, như vậy cô ta sẽ có thời gian để rời đi. Hoặc giả còn hơn thế, vé máy bay của cô ta vốn dĩ là ngày hôm nay, ngay từ đầu tất cả đã nằm trong kế hoạch của cô ta. Nếu Diệp Mộc đồng ý giúp cô ta đẩy Tề Ngải Ức đi là tốt nhất, còn nếu không, giống như bây giờ, cô ta vẫn có thể ra đi một cách thuận lợi. Người phụ nữ này...!
Diệp Mộc mất ngủ cả đêm, dậy rửa mặt, chỉnh đốn lại trang phục một chút, đang thay giày chuẩn bị rời khỏi nhà thì chuông cửa vang lên. Là Dung Nham đến đưa đồ ăn sáng.
"Chào buổi sáng!" Tinh thần anh vô cùng tốt. Diệp Mộc nhảy lò cò ra mở cửa, rồi nhảy lò cò trở lại, ngồi xuống, mặt cúi thấp: "Chào!" Dung Nham nghe giọng nói cô có nét khó chịu, xoa xoa vào đầu cô: "Làm sao thế tiểu quái thú, tối qua mất ngủ à?" Diệp Mộc xoay đầu tránh bàn tay anh. Anh càng cảm thấy kỳ lạ bật cười: "Vẫn còn tức vì chuyện hôm qua à?" Vừa nói anh vừa cúi người, ghé sát vào tai cô trêu chọc: "Gọi anh là anh... Anh sẽ cho em."
"Tránh ra!" Cơn tức giận của Diệp Mộc cuối cùng bộc phát, cứ ngẩng đầu hét lớn với anh: "Anh phiền phức quá!"
Dung Nham
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-con-cho-ai-giua-mua-hoa-no/2437030/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.