"Mỹ Diễm tiểu thư đâu?" Tề Ngải Ức thấy chỉ có một mình Diệp Mộc đi xuống, hỏi. "Vẫn còn chưa thu dọng xong sao?"
"Bà ấy quẹt hết sạch bao nhiêu tấm thẻ của Dung Nham một đống đồ như thế, sao có thể xử lý xong nhanh thế được!" Diệp Mộc nhảy lên xe. "Anh có muốn đi tìm Lê Khánh Thần không?"
Trong tay Tề Ngải Ức là tấm bản đồ thế giới, mấy ngày nay lúc nào anh cũng xem xét cái này: "Không!" Anh gập tấm bản đồ lại, khẽ mỉm cười. "Anh đã đợi lâu như vậy rồi, đã đến lúc trở về với thế giới của anh, anh về Hồng Kông ở với bố vài ngày, sau đó chuẩn bị hành lý, đi hết đường xích đạo này."
"Diệp Tử..." Anh giơ tay, xoa xoa mái tóc Diệp Mộc. "Nếu như anh không kịp dự hôn lễ của em thì anh xin lỗi nhé!"
"Không sao đâu, có lễ vật đến là được rồi." Diệp Mộc cười tinh nghịch, tựa vào vai anh. Một lúc lâu hai người không nói gì. Hồi nhỏ mỗi lần anh hoặc cô có chuyện không vui, đều im lặng, không nói gì, nhưng có thể khiến người kia cảm thấy được sự cổ vũ và sức mạnh hơn bất cứ ngôn ngữ nào. Thực ra, có nhiều khi huyết thống chỉ là một cái cớ mà thôi, tình thân và tình yêu đều là duyên phận, người này dựa vào người kia, một đời cũng cảm thấy không dễ có được.
"Anh biết Khanh Thần đã mang đến cho em nhiều phiền phức đặc biệt là thời gian khi em mới quay trở về, thực ra anh hiểu khi ấy em đã nhẫn nhịn vì anh." Tề
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-con-cho-ai-giua-mua-hoa-no/2437033/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.