Tiêu đề: Chụp màn hình! Livestream gặp phải án mạng!
Trình Diệp đột nhiên dừng bước.
Tiếng gõ cửa… người bên trong vẫn chưa chết sao?!
Đó là tín hiệu cầu cứu?
Trong những giấc mơ trước đây, phản ứng đầu tiên của cô là nghĩ rằng người đó đã chết, rồi hoảng loạn bỏ chạy.
Bỏ qua sự giống nhau đến kỳ lạ giữa giấc mơ và cảnh tượng trước mắt.
Máu chảy ra từ khe cửa, chứng tỏ bên trong có người gặp chuyện… Nếu người đó còn cứu được, cô có nên gọi xe cấp cứu cho họ không?
Cô chỉ là một người giao hàng, nếu khách hàng bị bệnh đột xuất, cô hoảng sợ gì, sợ gì chứ?
Có gì mà không thể giải thích rõ ràng với cảnh sát?
Trình Diệp quay người lại, phát hiện cánh cửa kia khép hờ.
Cô khẽ đẩy một cái.
Tấm cửa lạnh buốt, chẳng hề có sức cản, chỉ một cái đẩy là mở toang.
Vẫn là bài hát ấy, hát về những hồn ma dã quỷ, kể về những linh hồn cô đơn.
Mùi tanh ngọt, mùi rỉ sắt, ùa vào mũi cô.
Người nằm dưới sàn, mặt úp xuống đất, đầu hơi nghiêng, trên đó có một vệt… vàng nhạt.
Cô nhìn rõ, chiếc áo sơ mi xám nhạt với những sọc nhỏ, dù giặt đến phai màu vẫn sạch sẽ, gọn gàng. Mái tóc dính máu, uốn cong mềm mại. Những đốt ngón tay trải dài trên sàn, thon dài, mảnh khảnh.
Thanh lịch.
Từ này, vốn luôn xa vời với cô, đột nhiên hiện lên trong đầu.
Người nằm đầy máu dưới sàn kia, hóa ra chỉ là một thiếu niên.
Trình Diệp kìm nén nỗi sợ, cúi xuống:
“Cậu… còn ổn không…?”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-da-goi-do-an-giao-toi-toa-nha-chua-tro-cot/2857098/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.