Tiêu đề: Nietzsche và Kim Thành Vũ
“Giấc mơ không thể tỉnh, cậu từng mơ thấy chưa?”
Ánh sáng dịu dàng tỏa ra từ màn hình. Một giọng nam trong trẻo cắt ngang màn đêm tĩnh lặng.
Ban đầu thu hút Trình Diệp là một tia sáng rực rỡ.
Nhưng tia sáng ấy lóe lên rồi vụt tắt.
Thay vào đó là câu nói trong trẻo này.
Có, tôi đang ở trong giấc mơ như thế.
Trình Diệp ghé sát vào màn hình nhỏ.
“‘Xưa nay như mộng, nào từng tỉnh mộng, chỉ có niềm vui cũ và oán hận mới’. Đời người là những giấc mơ nối tiếp nhau, người đồng hành thường chẳng thể đi đến cuối, đến tận cùng, có lẽ chỉ có thơ sách chữ nghĩa mới khiến ta không cô đơn.”
Một đống sách chất chồng, đủ màu sắc.
Giữa đống sách, cô thấy đỉnh đầu của một thiếu niên. Mái tóc mượt mà, mềm mại, ánh lên một quầng sáng. Bên cạnh một cuốn Tống từ dày cộp, một gương mặt ló ra. Người ấy tựa vào đống sách, gương mặt thanh tú khiến người ta xót xa, ngũ quan giống hệt ngôi sao ngày xưa Kim Thành Vũ. Đuôi mắt, khóe mày mang chút tinh nghịch, hòa quyện với khí chất của sách vở.
Là một thiếu niên. Ở quê Trình Diệp, người ta gọi những chàng trai trẻ thế này là thiếu niên gia, thiếu niên nông.
Đôi mắt cậu ta mông lung, có chút u sầu, có chút mong manh, hẳn là một chàng trai thanh cao trong tháp ngà.
So với Trần Đạt, người này ngũ quan tinh tế hơn nhiều, nhưng đôi mắt ấy…
Thật giống.
“Bìa cứng sang trọng, chỉ là lớp vỏ đời này; ánh vàng lấp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ai-da-goi-do-an-giao-toi-toa-nha-chua-tro-cot/2857099/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.