Tống Thiên Nhan ngẩng người, nàng không biết cuộc đời Đông Phương Vũ lại bi thảm như vậy. Với trong chính truyện vốn không nhắc đến nhiều về hắn. Đông Phương Ảnh quay sang nàng " Nếu đã biết nhiều vậy, ngươi nói xem bổn vương có nên giết ngươi"
Nàng giật bắn người, đưa tay kéo qua môi giả hành động kéo khoá, nuốt nước miếng đáp " Ta không nói ra, chuyện này coi như ta quên hết"
Kể ra Đông Phương Ảnh cũng lạ, tuy nàng nói tò mò nhưng không nghĩ hắn sẽ nói ra bí mật lớn như vậy. Hắn tin tưởng nàng như vậy sao ? " Tứ Vương Gia nghỉ ngơi cho khoẻ, ta về trước"
Nói xong phủi mông đứng dậy, nàng sợ Đông Phương Ảnh sẽ nói ra xong một kiếm chém nàng thì thật chết bà. Nhìn bóng lưng nho nhỏ chạy đi xa, hắn nở nụ cười, nữ tử này có hợp trong cung không nàng quá ngây thơ, cho dù không gây sự với ai cũng không có nghĩa người khác không tìm chuyện với nàng.
Lại một buổi sáng đến, tiếng chim hót ríu rít bên ngoài, cho dù thật thế nào thì bên trong hoàng cung không thể giống bầu không khí non sông nước biếc ở ngoài. Nàng chán nản bước đến cửa cung, đến đây cũng 2 tháng rồi, hằng ngày cứ đi đi lại lại nàng thật buồn muốn chết.
Thị vệ hai bên thấy nàng liền hớn hở chạy lại " Tống ám vệ, ngươi lại ngủ quên à ?"
Nàng cười hề hề gãi đầu, ai kêu hôm qua lo nghe chuyện nên về trễ, ở cổ đại lại không có báo thức, ngủ quên là chuyện thường. " Hoàng Thượng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/am-ve-khuynh-quoc/1778335/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.