Trên chiếc giường gỗ nằm một nữ tử, hàng mi khép chặt, làn da hơi tái nhợt, yếu ớt đau lòng. Tống Thiên Nhan động mắt, xộc vô mũi mùi thuốc nồng nặc, đưa mắt xung quanh căn phòng gỗ trầm hương, nơi đây nàng từng đến một lần, là nơi ở của Đông Phương Vũ.
Giọng nói mang theo từ tính vang lên "Tỉnh rồi?"
" Đông Phương Vũ" Nàng hoảng hồn la lên, nàng nhớ đã lên được đỉnh núi sau đó, không còn sau đó, khi ý thức lại thì đã ở nơi này.
Thấy nàng gọi tên của mình, hắn nhướng mày hứng thú " Tống Thiên Nhan từ sau thoát chết gan lại chở nên to như vậy, lại dám gọi tên của bổn vương"
" Ách, Lục Vương Gia, ta chỉ là chưa tỉnh giấc, chưa ổn định tinh thần nào có dám bất kính với ngươi" Nàng nuốt nước bọt, nam nhân này trăm ngàn lần đừng giết nàng. Không sợ đao kiếm nhưng nàng sợ nhất là độc dược. Hắn lại tinh thông y thuật, chỉ sợ tâm trạng xấu cho nàng vài viên thuốc chết khô máu thôi.
Đông Phương Vũ nhếch môi, muốn hỏi nàng Tử Mạc trong miệng nàng là ai, nhưng bị thái độ ngu ngốc đó của nàng làm đánh bay. Đôi lúc hắn thật không hiểu sao lại không độc chết nàng tên ám vệ đáng ghét này.
Từ cửa Đông Phương Ảnh đã vội mở ra chạy vào, thấy nàng trên giường bình an không nói hai câu đã đi đến ôm chặt " Thật may quá"
Đông Phương Vũ bất ngờ, trong lòng không hiểu dâng lên cảm xúc khó chịu nhìn đôi nam nữ. Hắn hừ lạnh bỏ ra ngoài.
Tống Thiên Nhan
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/am-ve-khuynh-quoc/1778353/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.