Vào đêm trước cách đây vài ngày, ngươi nói ta thật ra không lùn......
Tiêu nói, thích một người, sẽ động tâm.
Thời điểm đó, ta vừa lúc quay đầu lại, thấy khuôn mặt ngươi nở rộ một nụ cười.
Thật sự, trong nháy mắt đó, ta đã cảm thấy tim mình đập mạnh như muốn rớt ra ngoài......
Bồ Đào......
Hiện tại toàn thân ta đều bị thương tích, nằm trong lòng ngươi mà ta choáng váng đầu óc không nhìn rõ được gì.
Nhưng ta thấy ngươi khóc......
Đột nhiên nhịn không được hỏi ngươi, chiêu này có tính là khổ nhục kế hay không?............
Vậy ngươi......có động tâm hay không?
--------------------
Quý Tử Thiến mang đến vị đại phu đã từng nhìn ra hắn bị trúng độc lần trước.
Phát hiện trên người Hồng Dạ thật sự là thảm không còn chỗ nói.
Muốn chết cũng không được mà muốn sống cũng không xong.
Bồ Đào không dám nhìn, cả căn phòng đều tanh mùi máu khiến nàng muốn ói.
Thiên Sơn Tam môn quả không phải nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.
Hồng Dạ là môn chủ.
Tất nhiên cũng phải bị chịu phạt. Cũng may hắn là môn chủ, nếu không phải là môn chủ, chắc hẳn là đã chết không toàn thây rồi.
Lúc Bồ Đào chạy ra khỏi phòng vừa khóc vừa ói, Quý Tử Thiến và đại phu ở trong phòng đem những vết thương khắp toàn thân Hồng Dạ từ trên xuống dưới đều rửa sạch rồi xức thuốc, băng bó. Cũng may tiểu Tiêu xem như đã lưu tình, chỉ đoạn gân tay phải của hắn, còn xương cốt, đốt ngón tay, cơ gân các nơi khác đều vẫn còn nguyên không có bị thương.
Cho nên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/an-bo-dao-khong-phun-bi/435814/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.