Ba tiết học dài dằng dẵng cũng trôi qua, trên con “ngựa sắt” của mình nó phóng như bay về nhà. Cái ý nghĩ phải lôi cho bằng được cái tên đang nằm trong nhà mình tĩnh dậy làm nó vọt nhanh hơn...Nó chạy bay qua hai con hẻm đến con thứ ba thì phải dừng xe lại, nó không thể không dừng xe lại vì trước mắt nó là hình ảnh hắn- cái tên Phạm Tiểu Thiên đang bị đánh. Có thễ nói là như vậy vì chỉ có một mình hắn còn vây quanh hắn là bốn tên giang hồ đang cầm gậy, đứng tướng đểu hết chỗ nói. Còn có một tên nhìn ra vẻ đại ca đang quất túi bụi vào người Tiểu Thiên. Dĩ nhiên Tiểu Thiên có đánh lại nhưng tay thì sao đánh nỗi gậy nên nó toàn thấy hắn né đòn. Ban đầu nó nghĩ tên này bị đánh là đáng lắm, nó định chạy xe đi rồi nhưng làm sao nhỉ? Lương tâm con người không cho phép nó làm như vậy. Cho dù hắn làm nó rất bực mình nhưng nó không thể thấy chết không cứu. Vậy là nó gác chân chóng xe đạp, chạy sâu vô con hẻm đó. Không biết nó đã kể với các bạn là nó có võ chưa ha? Khi nó tới tận nơi tên nào cũng trợn mắt nhìn nó. Nó không biết là vì sợ hãi hay là vì không tin lại có một con nhỏ vô đây nạp mạng nữa. Nhưng cho dù chúng nghĩ gì thì nó không quan tâm, việc trước mắt bây giờ là phải đuổi chúng đi nơi khác cái đã.
- Tụi bây ngừng tay
- Mày là con nào?- Tên đầu đàn dỡ giọng hắc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/angel-and-devil/2541167/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.