Nó mơ màng trong cảm giác nữa thực nữa ảo, cơn sốt đã làm nó không còn ý thức được những chuyện xung quanh nữa! Nó cố gắng mở mắt ra, cố gắng nhớ lại chuyện xảy ra từ nãy tới giờ … Chẳng phải là lúc nãy nó đã té xuống sàn rồi hay sao? Nhưng sao nó chẳng có chút cảm giác đau đớn gì, chỉ cảm thấy toàn bộ cơ thể mình đang nằm trên không akhí nhưng đầu và chân được đỡ bởi một cái gì đó…Bây giờ khi nhớ lại, nó chỉ có cảm giác tò mò muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Nó cố gắng hết sức lực mở toàn bộ mắt ra…thì nó bắt gặp ngay đôi mắt lạnh lùng của hắn. Đôi mắt vừa buồn vừa có chút đau đớn, nó đã thấy hắn khẽ chớp mắt cho niềm đau bay đi nhưng cho dù có chớp nhiều đến cỡ nào thì nỗi buồn vẫn không thể bay đi hết, nó vẫn còn đọng lại nơi khóe mắt đó vì nó…quá lớn!
Tim của nó khẽ đập một cách nhanh chóng không như bình thường…Nhận ra được điều đó…nó cố gắng nhìn qua chỗ khác! Ít nhất thì nó cũng biết được là tên Tiểu Thiên đã đỡ nó chứ không phải có bất kì một phép thuật màu nhiệm nào khác cứu nó khỏi rơi xuống đất! Dẫu nếu nó thì đó chính là phép thuật kì diệu đã làm hắn bay tới đỡ nó thay cho ý nghĩ ban đầu của nó là hắn sẽ đứng nhìn như một pho tượng vô hồn…
Cuối cùng, sau mọi cố gắng nó đã từ từ ngồi dậy được, tên Tiểu Thiên cũng đã thôi nhìn vào mắt nó nữa mà hắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/angel-and-devil/2541192/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.