Đêm nay trời không trăng, ánh đèn neon nhân tạo vẫn tỏa ánh sáng rực rỡ muôn màu như thường ngày, che khuất chút ánh sao nhạt nhòa nhỏ bé nơi bầu trời.
Chiếc ô tô màu xám bạc len lỏi ngang dọc trên những tuyến đường, cảnh vật ngoài cửa sổ cứ vụt qua, chẳng mấy chốc mà đã bị bỏ lại phía sau. Đường Nguyệt ngồi ở ghế sau, hạ cửa kính xe xuống một chút để làn gió đêm lành lạnh thổi vào mặt mình.
Vương Giai Tuệ là một cô gái hoạt bát, sau khi lên xe, cô ấy hệt như một chú chim nhỏ vui vẻ, cứ tíu tít kể về những chuyện thú vị xảy ra trong thời gian gần đây.
"Lúc đó, tớ..."
Trước làn gió lùa, Đường Nguyệt muốn tập trung vào những gì Vương Giai Tuệ nói, nhưng bóng hình của Hướng Cẩn cứ hiện lên liên tục trong tâm trí cô. Sau khi về nhà rồi, cô ngồi phịch xuống sofa, không muốn nhúc nhích tẹo nào, hệt như đã bị rút cạn sức lực.
Cô lấy điện thoại di động ra theo thói quen, ấn bừa hết ứng dụng này đến ứng dụng khác để xem nhưng lại cố tình phớt lờ Wechat - thứ cô thường dùng nhất.
Lúc ở cửa nhà hàng, cô đã từ chối lời Hướng Cẩn ngỏ ý đưa cô về nhà, còn lịch sự khuyên anh quay lại chỗ bạn mình đi. Rồi khi cô đi, thế mà trông anh có vẻ buồn bã.
Đường Nguyệt không hiểu nổi anh nữa, rõ ràng anh mới là người càng lúc càng thờ ơ trong mối quan hệ này mà.
Có tiếng động gì đó ngoài cửa, Đường Nguyệt vểnh tai lên, có thể nghe
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-ay-chet-truoc-khi-chia-tay/2851747/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.