Đây là một nụ hôn chuồn chuồn lướt, tuy chỉ đơn giản là cánh môi chạm nhau nhưng lại chứa đựng sự trân trọng dịu êm. Đèn đường phủ xuống mặt đất, ánh sáng mờ nhạt khiến hàng mi của người đàn ông như dày hơn và đen nhánh như lông quạ.
Nụ hôn kết thúc, Hướng Cẩn đứng dưới đèn, nở nụ cười dịu dàng: "Bây giờ anh có còn là mẹ Hướng nữa không?"
Từ xưa đã có câu "mỹ nhân dưới đèn", ý chỉ người đứng dưới đèn thì sẽ càng xinh đẹp hơn. Đường Nguyệt ngắm anh đến nỗi ngơ ngác, vô thức sờ cánh môi mà chẳng thốt nên lời.
Hướng Cẩn cũng không hỏi cô. Nhìn cô như thế, anh sợ nếu mình còn hỏi thì cô sẽ cúi đầu ngại ngùng hệt như con đà điểu. Mặc dù thế cũng đáng yêu lắm nhưng tốt nhất là thôi.
Trên đường về căn hộ cho thuê, Hướng Cẩn nhẹ nhàng đặt cô xuống khỏi lưng. Trước đó, vì thấy chân cô hơi khó chịu vì đi giày cao gót nên anh chủ động cõng cô, ai ngờ cô lại buồn ngủ trên lưng anh.
"Đi rửa mặt trước nào."
Vậy mà anh còn nói mình không phải bà mẹ đàn ông.
Đường Nguyệt xác định là lần này cô không lỡ miệng thốt thành lời, nhưng Hướng Cẩn lại nheo đôi mắt hẹp dài như đã đọc được suy nghĩ của cô.
"Em đi rửa mặt đây." Cô giật bắn lên, tỉnh ngủ hơn nhiều rồi lắm quần áo, tới phòng tắm vệ sinh.
Chung quy là phải tắm cả, Đường Nguyệt tiện thể gội đầu luôn. Sau khi gội xong, cô vắt nước trên tóc bằng tay, nhưng chẳng mấy chốc, lại có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-ay-chet-truoc-khi-chia-tay/2851779/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.