Khi Trĩ Nguyệt trở về nhà, cô vẫn cảm thấy ngờ nghệch.
Không phải cô không hiểu ẩn ý trong lời nói của Chu Thần Cảnh, mà chỉ là lúc đó đầu óc cô như bị đông cứng, chỉ biết ấp úng né tránh chủ đề.
Cô luôn cảm thấy thiếu điều gì đó, khiến cô cứ mãi phân vân, chưa dám vén bức màn mỏng giữa họ.
Chu Thần Cảnh vào phòng làm việc bận rộn, còn Trĩ Nguyệt ngồi bệt xuống ghế sofa, nhìn quanh và bỗng giật mình ngồi thẳng dậy.
Cô chợt nhận ra một điều đáng sợ.
Khắp căn phòng này đều có dấu vết sinh hoạt của cô, từ dây buộc tóc đến kẹp tóc đều thấy ở khắp nơi.
Dường như việc sống cùng Chu Thần Cảnh đã trở thành một điều bình thường, thậm chí… sự đồng hành của anh đã trở thành thói quen của cô.
Lương Gia Từ đặc biệt gọi điện hỏi thăm tình hình, Trĩ Nguyệt trả lời qua loa vài câu, rồi chuyển chủ đề sang việc học, không muốn đào sâu vào chuyện tình cảm cá nhân vì càng nói càng rối lòng.
Hiếm khi gạt bỏ được mọi phiền muộn trong lòng, Trĩ Nguyệt đã tập trung vào đề tài nghiên cứu và hoàn thành sớm phần việc của mình.
Tám giờ tối, Chu Thần Cảnh gõ cửa phòng, tựa người vào khung cửa với ánh mắt lạnh lùng quen thuộc, hỏi cô: “Em muốn đi dạo bên bờ sông
không?”
Trĩ Nguyệt hỏi: “Đi ăn đêm à?”
Bên bờ sông có một quán nướng, mỗi lần đi dạo cô đều mua một ít mang về nhà.
Chu Thần Cảnh gật đầu.
Trĩ Nguyệt vốn không muốn đi nhưng lại nhanh chóng thu dọn đồ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-ay-da-viet-thu-suot-dem/2873881/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.