Chương 40. Nghĩ về cậu. Cánh cổng sắt xanh lục hoen gỉ mở ra, sân nhỏ bên trong tối tăm, trong phòng lờ mờ kéo dài vài dải ánh sáng nghiêng ngả. Lộ Dữ Chu đã thay bộ đồ thường ngày rộng rãi, tay nhét trong túi, cổ áo lệch sang một bên để lộ xương quai xanh thon gọn. Thịnh Ngộ bị ánh sáng lấp lóe hấp dẫn, cúi đầu nhìn xuống: “Đây là cái gì thế?” Trong tay Lộ Dữ Chu là một món đồ to bằng bàn tay, phát sáng dịu nhẹ, bên ngoài được bọc một lớp chất liệu giống như bông, ánh sáng mờ mờ ấm áp. “Chỉ là món đồ nhỏ thôi, tôi vừa làm xong. Gác mái còn đống đồ cũ, tôi tháo ra sửa lại một chút là dùng được.” Lộ Dữ Chu liếc nhìn phía sau cậu, hỏi: “Cặp sách của cậu đâu rồi?” Thịnh Ngộ phàn nàn: “Ở trong phòng khách, đến chìa khóa tôi cũng không mang. Nếu tối nay cậu không tới, chắc tôi phải gọi người mở khóa…” Lộ Dữ Chu nhìn cậu từ đầu đến chân. Thịnh Ngộ mặc chính là đồng phục học sinh, quần thể thao có cạp chun. Dưới ánh mắt nghi hoặc của đối phương, Lộ Dữ Chu hơi cúi người, vươn tay nhấc vạt áo trên của cậu lên một chút, móc vào dây quần, rồi cực kỳ nhanh gọn treo cái món đồ phát sáng kia vào. “…” Thịnh Ngộ cúi đầu nhìn chằm chằm vào chỗ khó nói trên quần đang phát sáng. Giờ nhìn kỹ mới rõ, đó là một món đồ thủ công nhỏ dùng làm phụ kiện, bên trong có gắn đèn, trên đầu còn móc khóa cỡ ngón tay cái có thể treo vào bất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-ay-that-tot-hai-de-kien-nguyet/2878992/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.