Sập tối, Bành Dã và Trình Ca đến thôn Mộc Tử.
Thôn Mộc Tử là thôn trên sa mạc điển hình, đất rộng người thưa, cát vàng khắp nơi. Nhiều nhà xây bằng gạch đá, trừ màu vàng ra chính là màu xám, ít có màu khác.
Dân trong thôn ở rải rác, rất xa không thấy người. Trong thôn chỉ có một con đường chính, liếc mắt là có thể trông đến cuối.
Đi qua một nhà trọ ở cửa thôn, Bành Dã dùng cằm chỉ, bàn bạc: “Trọ ở đây?”
Trình Ca ló đầu nhìn một cái, trên hộp đèn cũ nát ở cửa nhà trọ viết: “Ơ” trọ ba mươi tệ một “đem” (1).
(1) Câu gốc là “主” 宿 30 元一 “免”, bị mất nét ở hai chữ 主 và 免, câu đúng là 住宿 30 元一晚 (Ở trọ ba mươi tệ một đêm).
Trình Ca nói: “Đừng ở.”
Xe chầm chậm đến gần, Bành Dã quay đầu nhìn, nói: “Không sạch sẽ lắm.”
Trình Ca nói: “Phí tiền, lát nữa lấy máy ảnh, không phải rời khỏi ngay sao?”
Bành Dã sờ mũi cười cười.
Trình Ca: “Anh cười cái gì?”
“Chúng ta thật là nghèo.” Bành Dã nói, ngón tay gõ nhẹ tay lái, hơi đạp ga lái qua nhà trọ đó.
Trình Ca hỏi: “Còn lại bao nhiêu tiền?”
“Tôi xem thử.” Bành Dã nói đoạn, đưa tay sờ túi quần.
Phía trước xe có một đứa trẻ đen thui xua mấy con dê trắng đi qua, anh lại giơ tay lên nắm tay lái; Trình Ca thò người sang, tay luồn vào túi quần anh, moi hết tiền ra.
Đều là tiền giấy vừa cũ vừa bẩn.
Vừa vặn. Một trăm, năm mươi, hai mươi, mười đồng, năm đồng, một đồng, mỗi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-biet-gio-den-tu-dau/1263745/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.