7.
Nhờ sự nỗ lực không ngừng của tôi, việc kinh doanh của cửa hàng vật tư kim khí ngày càng phát đạt. Nhưng trên đời này, không có con đường nào luôn thẳng tắp cả.
Quê nhà của lão Lý xảy ra chuyện, ông ấy muốn kết thúc công việc kinh doanh ở đây. Ông ấy đi rất vội, không kịp sang nhượng cửa hàng, liền trực tiếp chuyển nhượng lại cho tôi, cho tôi trả góp từng đợt. Lần cuối cùng kiểm tra sổ sách xong, lão Lý cảm thán:
"Nếu có thể tiếp tục hợp tác với cô thì tốt biết mấy."
Tôi chỉ coi đó là lời nói vu vơ. Ông ấy quay người rời đi, rất nhanh đã khởi động xe. Tôi phát hiện ông ấy để quên ví tiền, vội vàng chạy ra đuổi theo.
Ông ấy xuống xe. Ngoài trời đêm đã tối đen, tôi không nhìn rõ nét mặt ông ấy. Ông ấy nhận lấy ví tiền, đột nhiên trầm giọng nói với tôi:
"Vợ tôi, cô ấy chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, suốt ngày đánh bài. Ban đầu chỉ là chơi nhỏ, về sau càng đánh càng lớn, thậm chí còn dính vào cờ bạc.”
“Lần này tôi về quê là để dọn dẹp đống hỗn độn ấy và ly hôn với cô ấy. Ngoài ra, xưởng của anh trai tôi đang làm ăn rất tốt, không phải kiểu làm ăn nhỏ lẻ như tôi. Anh ấy nói sẽ giúp đỡ tôi, có nguồn vốn và quan hệ của anh ấy cộng với năng lực của tôi, tôi tin rằng tương lai của tôi nhất định sẽ rất tốt.”
“Nếu... tôi chỉ nói là nếu thôi nhé, nếu mọi chuyện bên đó suôn sẻ, cô có bằng lòng đến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-duong-ruc-ro-hoa-lac-mong-cuu-chau/2286449/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.