Khách sạn Di Hòa lớn và sang trọng. Trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng bên ngoài nhà hàng đã đỗ kín siêu xe. Từng tốp nam thanh nữ tú ăn mặc lộng lẫy bước xuống từ các xe, lục tục đi vào trong.
Tiền Oánh Oánh vuốt lại mái tóc của mình, rồi hỏi cô bạn nữ bên cạnh:
"Trang điểm của tôi ổn chứ?"
"Rất ổn." Cô bạn đáp. "Hoàn hảo luôn ấy."
Tiền Oánh Oánh lấy chiếc gương nhỏ từ trong túi xách ra, khẽ dặm lại lớp son đỏ trên môi:
"Giản Văn Khê vốn nổi tiếng là đẹp trai, tôi không thể để bị cậu ta át hết phong thái được."
Vừa dứt lời, cô bạn nữ khẽ nhắc:
"Bà Hề đến rồi."
Tiền Oánh Oánh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bà Hề bước xuống từ một chiếc xe sang. Bà đeo nhẫn kim cương lấp lánh trên tay, cổ đeo chuỗi ngọc trai tinh xảo, tóc búi cao trang nhã, cả người toát lên khí chất cao quý, ung dung mà lộng lẫy.
Cô ta lập tức nở nụ cười rạng rỡ, nhanh chân bước tới đón.
Thấy cô ta, bà Hề cũng mỉm cười, còn thân mật khoác tay cô ta.
"Dì không đến cùng A Chính à?" Tiền Oánh Oánh cười hỏi.
"Nó đến từ sớm rồi." Bà Hề đáp.
"Đến rồi sao?" Tiền Oánh Oánh hơi sững người.
Tiền Oánh Oánh khoác tay bà Hề bước vào sảnh tiệc. Vừa vào đến đại sảnh, cô ta đã nhìn thấy Hề Chính.
Hề Chính nổi bật đến mức không thể rời mắt: cao lớn, điển trai, như được ánh đèn sân khấu chiếu riêng một người, khiến hắn càng thêm nổi bật giữa sảnh tiệc đông đúc.
Lúc này, Hề Chính đang
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-em-song-sinh-hoan-doi-cuoc-song/2995704/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.