Giản Văn Khê lén quay đầu nhìn Chu Đĩnh một cái, sợ hắn căng thẳng quá mức.
Nhưng Chu Đĩnh lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, vừa trông thấy bố mẹ Giản liền tự nhiên cúi người chào:
"Cháu chào chú, chào dì ạ."
"Ừm, ừm." Mẹ Giản nhìn hắn thêm mấy lần rồi mới quay sang nhìn Giản Văn Khê.
"Đây là Chu Đĩnh." Giản Văn Khê lên tiếng giới thiệu.
Anh không rõ bố mẹ đã biết chuyện giữa anh và Chu Đĩnh hay chưa.
Mẹ Giản nói: "Mẹ xem chương trình của hai đứa rồi. Vào nhà nói chuyện đi, ngoài này lạnh lắm."
Sự xuất hiện bất ngờ của Chu Đĩnh khiến không khí vốn nên bình thường bỗng trở nên gượng gạo.
Chu Đĩnh nghiêng đầu liếc nhìn Giản Văn Khê một cái.
Giản Văn Khê nói nhỏ: "Vào ngồi một lát đi."
Mọi người cùng bước vào biệt thự, vừa lúc gặp Hề Chính mặc đồ ở nhà đi từ trong ra.
Vừa mới thấy Chu Đĩnh, giờ lại gặp Hề Chính, bố mẹ Giản không khỏi cảm thấy có chút lúng túng.
Chẳng phải đây là cảnh chạm mặt giữa "con rể cũ" và "con rể tương lai" sao?
Đang lúc bối rối, đã nghe Hề Chính chủ động cất tiếng chào:
"Hai người đến rồi à."
Bố Giản liền nghiêng đầu hỏi nhỏ Giản Văn Minh đứng cạnh:
"Bốn đứa gặp nhau trước rồi à?"
Giản Văn Minh đáp khẽ:
"Gặp rồi ạ."
Bố Giản chỉ cảm thấy mối quan hệ giữa bốn người này vừa kỳ lạ vừa có vẻ hợp tình hợp lý, nhưng lại không nói rõ được là lạ ở chỗ nào.
Vừa bước vào nhà, Giản Văn Khê và Chu Đĩnh liền cởi áo khoác. Chu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-em-song-sinh-hoan-doi-cuoc-song/2995721/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.